Chào mừng quý vị đến với Thư viện điện tử Sở GD&ĐT Nghệ An.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
tap san 20-11

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Huyền
Ngày gửi: 09h:11' 18-04-2011
Dung lượng: 81.0 KB
Số lượt tải: 41
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Huyền
Ngày gửi: 09h:11' 18-04-2011
Dung lượng: 81.0 KB
Số lượt tải: 41
Số lượt thích:
0 người
Ngày mai tôi sẽ là cô giáo
Xưa ngồi xem mẹ chấm bài
Tôi thầm mơ ước trở thàmh giáo viên
Tuổi thơ năm tháng trôi nhanh
Ngày nay tôi đã thành người tôi yêu
Ôi non sông đẹp ai thêu,
Ôi bao hạt giống tôi gieo tháng ngày.
Ai cho ta sống hôm nay,
Ai nâng đôi cánh ta nâng xa dần
Bao nhiêu chăm sóc ân cần
Bấy nhiêu kỷ niệm muôn phần yêu thương
Mẹ ơi! Người mẹ yêu thương
Hôm nay con đã là cô giáo rồi
Trần Thị Thanh Biên
Khi chị về hưu
( Tặng chị Tạ Thị Niên)
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi Bục giảng giọng Chị sao chợt thấp:
“Các con lắng nghe...năm nay hè cuối cấp
Chút nghẹn ngào...bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tựa tháng năm nào
Chị náo nức bước vào trường dạy học
Thương cây lúa hoá thân từ hạt thóc
Chị ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai chị về, sân trường cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ lấp đầy theo cát bụi?
Tấm thân gầy nơi làng quê buồn tủi
Nhọc nhằn nào chị gửi lại ngày sau?
Mai chị về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Em muốn gọi nhưng lòng sao nghen ứ
Thương chị buồn trong nỗi nhớ mênh mang!!!
Nguyễn Thị Đức
Người lái đò trên dòng đời
Một dòng đời – một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông trên bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò tri thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc – mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông...
Trần Thị Bình
Có thể mai này
Có thể mai này cô không đến lớp
Các em đừng buồn – chẳng co gì đâu
Nghề cao quý – ngươi thừa - đời chẳng quý
“Chưa phải thân sâu – vẫn khiến bát canh sầu”!
Có thể mai này cô không đến lớp
Xa các em – ai xé ruột gan cô!
Đă trót cuộc đời- vấn vương trắng tóc
Buộc phải xa nghề- nghĩ đắng nghĩ cay
Có thể mai này cô không đến lớp
Đừng lo cô buồn- hỡi những em ngoan
Cô vẫn sống như tháng năm đã sống
Vẫn co nước trong- vẫn vui thú đàng hoàng
Nghề dạy học từng quen thanh đạm
Chuyện áo cơm không bận lắm cho đời
Thương cái chữ làm sao nhai nuốt hết
Nuốt chữ...nghẹn lời...cực lắm người ơi!
Vẫn còn đó một trái tim nóng bỏng
Một trái tim vui khoẻ yêu đời
Vẫn còn đó một thới gian rấy đẹp
Khi trong mơ văng vẳng tiếng “cô ơi”!
Võ Thị Pho
Lời của thầy
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
N
Xưa ngồi xem mẹ chấm bài
Tôi thầm mơ ước trở thàmh giáo viên
Tuổi thơ năm tháng trôi nhanh
Ngày nay tôi đã thành người tôi yêu
Ôi non sông đẹp ai thêu,
Ôi bao hạt giống tôi gieo tháng ngày.
Ai cho ta sống hôm nay,
Ai nâng đôi cánh ta nâng xa dần
Bao nhiêu chăm sóc ân cần
Bấy nhiêu kỷ niệm muôn phần yêu thương
Mẹ ơi! Người mẹ yêu thương
Hôm nay con đã là cô giáo rồi
Trần Thị Thanh Biên
Khi chị về hưu
( Tặng chị Tạ Thị Niên)
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi Bục giảng giọng Chị sao chợt thấp:
“Các con lắng nghe...năm nay hè cuối cấp
Chút nghẹn ngào...bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tựa tháng năm nào
Chị náo nức bước vào trường dạy học
Thương cây lúa hoá thân từ hạt thóc
Chị ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai chị về, sân trường cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ lấp đầy theo cát bụi?
Tấm thân gầy nơi làng quê buồn tủi
Nhọc nhằn nào chị gửi lại ngày sau?
Mai chị về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Em muốn gọi nhưng lòng sao nghen ứ
Thương chị buồn trong nỗi nhớ mênh mang!!!
Nguyễn Thị Đức
Người lái đò trên dòng đời
Một dòng đời – một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông trên bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò tri thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc – mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông...
Trần Thị Bình
Có thể mai này
Có thể mai này cô không đến lớp
Các em đừng buồn – chẳng co gì đâu
Nghề cao quý – ngươi thừa - đời chẳng quý
“Chưa phải thân sâu – vẫn khiến bát canh sầu”!
Có thể mai này cô không đến lớp
Xa các em – ai xé ruột gan cô!
Đă trót cuộc đời- vấn vương trắng tóc
Buộc phải xa nghề- nghĩ đắng nghĩ cay
Có thể mai này cô không đến lớp
Đừng lo cô buồn- hỡi những em ngoan
Cô vẫn sống như tháng năm đã sống
Vẫn co nước trong- vẫn vui thú đàng hoàng
Nghề dạy học từng quen thanh đạm
Chuyện áo cơm không bận lắm cho đời
Thương cái chữ làm sao nhai nuốt hết
Nuốt chữ...nghẹn lời...cực lắm người ơi!
Vẫn còn đó một trái tim nóng bỏng
Một trái tim vui khoẻ yêu đời
Vẫn còn đó một thới gian rấy đẹp
Khi trong mơ văng vẳng tiếng “cô ơi”!
Võ Thị Pho
Lời của thầy
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
N
 





